30 thg 7, 2017

TRÀ VIGIA: VÌ MỘT CỘNG ĐỒNG



Một con người không thể tồn tại khi không có một sự gắn bó hữu cơ với những cá thể khác cho dù có muốn hay không! Một ai đó bị lạc trên một hòn đảo hoang vu không một bóng người, một ai đó bị biệt giam trong một nhà tù hoặc vì một lí do nào đó bị cách li khỏi xã hội loài người mới thấm thía rằng sự tồn tại của mình chỉ thực sự có ý nghĩa khi có sự hòa nhập chung với đồng loại. Sự kết nối ấy không chỉ đơn thuần mang tính tâm lí mà còn bao hàm cả tính sinh lí và luận lí cùng nhiều yếu tố căn bản khác. Từ buổi khởi thủy hồng hoang chỉ ra một điều cốt yếu rằng, nếu không có nàng Eva thì sự hiện diện của chàng Adam trở nên vô nghĩa và thừa thải biết bao! Và nếu Adam không ăn quả táo của Eva thì trí tuệ con người không có cơ hội phát triển, những khái niệm tốt xấu đúng sai không cần được xác định và con người mãi mãi chỉ sống theo bản năng như thú vật. Cộng đồng chỉ được hình thành khi có sự gắn kết hữu cơ từ hai cá thể khởi nguyên được gọi là vợ chồng, sau đó là cha mẹ với con cái và giữa anh chỉ em với nhau trong phạm vi một gia đình. Nhiều thế hệ sẽ tạo nên một đại gia đình rồi từ đó nhiều đại gia đình sẽ tạo nên một tộc họ. Trong một địa bàn cư trú sẽ tạo nên một xóm làng với những quan hệ láng giềng cùng san sẻ và nương tựa lẫn nhau để có một cuộc sống an lành no ấm. Quan hệ thuận lợi tốt đẹp tạo nên sự liên kết bạn bè thân thiện, còn ngược lại thì trở nên hiềm khích bất hòa và đôi khi trở thành thù địch! Một cộng đồng lành mạnh bền vững khi có sự tương thân tương ái sẵn sàng hỗ trợ giúp đỡ lẫn nhau, còn không thì cộng đồng ấy chỉ như một sự tồn tại tạm bợ mong manh dễ vỡ, luôn sống thoi thóp trong tình thế mang tính đối phó với nhiều thử thách khôn lường rất khó chống đỡ. Cho nên việc xác lập tư thế của mỗi người trong một cộng đồng tưởng chừng đơn giản nhưng hàm chứa lắm gian nan…

28 thg 7, 2017

TUỆ NGUYÊN: THÁP




Khi kí ức chỉ là những cơn ác mộng còn đọng lại
tâm hồn tôi như căn nhà hoang
cửa mở toang
thời gian xô ngã
tôi trào ra từ căn hầm tăm tối
 để hét vào khuôn mặt thời đại 
tôi phải tự biến mình thành ngôi đền
đóng cửa
bỏ hoang
trên tấm thân tôi
đất đá ngổn ngang
tháp đền vắng tênh.

27 thg 7, 2017

TRÀ VIGIA: TRIẾT LÍ ÂM DƯƠNG CHĂM



Mỗi dân tộc có một nền văn hóa riêng, quyết định cho sự tồn tại và phát triển của dân tộc mình trong suốt quá trình thăng trầm của lịch sử. Chăm cũng vận hành trong quy luật đó nhưng theo một con đường riêng như một đặc thù không thể nhầm lẫn với bất cứ dân tộc nào cho dù có sự giao thoa cùng tiếp biến. Triết lí âm dương được biểu hiện ở mỗi nền văn hóa một khác nhau, tùy thuộc vào điều kiện địa lí lịch sử của từng vùng miền cũng như tùy tộc người với những tính cách cá biệt. Nếu phương Tây có xu hướng nghiêng về khoa học tự nhiên tiếp cận thế giới quan bằng thực nghiệm được chứng minh bởi những con số cụ thể, ngược lại phương Đông nghiêng về khoa học xã hội để tiếp nhận nhân sinh quan qua triết lí thực tiễn đời thường mang tính ước lệ. Phương Tây có số âm số dương, điện âm điện dương hay cao hơn ngôn ngữ cũng được biểu thị bằng giống đực giống cái thì phương Đông dường như đi xa hơn trong cách cảm thụ của mình! Điều đó lí giải vì sao những tôn giáo lớn đều bắt nguồn từ phương Đông, chính xác hơn là miền Trung Đông được coi như cái nôi của văn minh nhân loại. Vùng đất thiêng ấy là trung tâm tiếp giáp với châu Á và châu Âu, phần nào với châu Phi để từ đó lan tỏa đến khắp nơi trên trái đất.

KEI'HOME: VẺ ĐẸP BẤT TOÀN


Từ ngày post những vài mẫu gốm để bán nhiều bạn thắc mắc sao mặt hàng mình cái thì cụt tay, cái thì bị sứt mẻ, thậm chí trông cũ cũ. Thật khó để giải thích cặn kẽ vì mỗi người sẽ có những mĩ cảm khác nhau. Hôm nay, xin có chút vài lời chia sẻ về cái đẹp trong cái bất toàn, không trọn vẹn như thế theo quan điểm thẩm mĩ nổi tiếng của Nhật Bản – wabi-sabi để làm rõ hơn chiều hướng sản phẩm gốm Cham mà chúng tôi đang khởi xướng.
Nổi lên từ thế kỉ XV như một sự phản ứng lại quan niệm thẩm lí đương thời về kiểu trang trí, chất liệu, tính hoàng tráng, wabi-sabi là nghệ thuật tìm kiếm sự không hoàn thiện, sự sâu sắc, sự xác thực ảnh hưởng sâu rộng đến một số loại hình nghệ thuật của Nhật Bản như trà đạo, nghệ thuật làm vườn, hay ikebana.

21 thg 12, 2016

TRÀ VIGIA: NHÀ VĂN NGHĨ GÌ, VIẾT GÌ?



Nhà văn hiểu theo nghĩa nôm na là người có đủ tư thế và tư cách để viết văn, đã xác định được một chỗ đứng trên văn đàn cũng như trong lòng độc giả. Viết hay hay dở, cao hay thấp còn tùy thuộc vào người đương thời hôm nay và xa hơn là hậu thế thẩm định. Người văn trở thành nhà văn một khi xác lập vị trí của mình một cách vững chắc và lâu dài, có tầm ảnh hưởng và tác động nhất định đến người đọc đơn lẻ và cộng đồng xã hội. Tác giả luôn luôn song hành với tác phẩm, tác giả làm ra tác phẩm và tác phẩm vinh danh tác giả. Có tác giả in ra nhiều đầu sách nhưng chẳng ai nhớ lấy một câu, có người chỉ viết vài trang thơ mà người đọc nhớ đến muôn đời! Có người tâm đắc vào trang viết của mình nhưng cũng có người hối tiếc về những gì mình đã viết ra. Viết có thể là một nghề để kiếm sống nhưng đôi khi viết chỉ là một cái nghiệp mà người viết phải cưu mang bởi không thể khác! Nói chung, nhà văn là người viết ra những gì cần viết bằng những rung cảm chân thành và đầy nhiệt huyết sáng tạo. Viết trong tinh thần trách nhiệm, biết viết và dám viết những gì cần thiết phải viết cho dù phải đương đầu với nhiều thách thức nguy cơ. Nhà văn nghĩ gì, viết gì là một câu hỏi đáng bàn và suy ngẫm!