28 thg 1, 2018

EM CÓ HAY TRỜI BUỒN... TRÀ VIGIA



Mấy ngày trước tôi có nhận được tập truyện của một anh bạn không quen gửi tặng qua một bạn trẻ, tác giả Vũ Thành Sơn (VTS) với tác phẩm: Em có hay trời buồn trời đổ mưa đó không? Đó là tên một bài hát của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh có từ trước năm 1975, có lẽ VTS thấu cảm được một điều gì đó trong ca từ cùng giai điệu nên đã lấy tên bài hát làm tựa đề cho tập truyện của mình. Cũng có thể đó chỉ là sự trùng hợp tình cờ hoặc thoáng đồng điệu vu vơ về một ám ảnh nào đó, để tìm về thời gian đã mất chỉ còn lờ mờ trong kí ức nhạt nhòa nhân ảnh trần gian! Bài hát này với tôi cũng hòa lẫn với nhiều bài hát khác trong dòng nhạc Bolero tưởng như đã trôi xuôi, bỗng dưng VTS gợi lại để cùng ngược nguồn tìm về khung trời dĩ vãng có mưa và buồn. Cảm ơn anh đã nhắc nhớ tôi rằng mình vẫn còn tuổi trẻ cho dù ngày tháng đó đã đi qua, nhưng sẽ vẫn mãi còn nếu chúng ta còn biết nâng niu trân trọng để thấy rằng chẳng có gì mất đi cũng chẳng có gì tồn tại mãi…

Tên của anh làm tôi nhớ đến nhạc sĩ Vũ Thành An với những Bài không tên diệu vợi, bởi không tên mà có tên đi vào lòng người nhẹ nhàng mà sâu thẳm! Nỗi buồn ấy không lẫn vào ai mà chỉ nghe tiếng nấc nghẹn ngào không một tiếng vang âm vọng, không đau xé lòng người mà chỉ nghe tâm hồn tê dại không biết mình đang mơ hay tỉnh nơi cuộc đời chẳng biết thực hư thể nào? Bài không tên số 8 hát rằng: Ngày sau và ngàn năm sau nữa, có buồn mà ngỡ chưa bao giờ bằng hôm nay. Ừ, chỉ có hôm nay mới đáng sống và cần sống, hôm qua ngày mai mốt nọ chỉ là cái bóng của thực tại nên có buồn nữa thì hẵng hay may rủi… Còn em có nghe trời buồn hoặc tôi buồn hay không thì tôi đoan chắc là không viết bông, bởi đơn giản là em không có thời gian và không gian để kiểm nghiệm nỗi buồn của người khác trong khi chưa biết mình đang vui hay buồn. Chưa nói đến trông em có vẻ buồn nhưng tâm trạng bên trong lại đang vui, có vẻ vui nhưng lại đang buồn rười rượi như sắp tan nát cõi lòng. Trời buồn nên mưa nắng thất thường, còn em buồn thì có hát ngàn bài hay viết trường thiên tiểu thuyết lâm ly bi đát cũng chỉ để giải buồn làm vui!

Mà sao trời lại phải buồn nhỉ trong khi trời có đủ quyền năng mà loài người không thể, có chăng trời buồn chỉ để vỗ về xoa dịu em, rằng ngay cả trời cũng buồn nên phải đổ mưa?! Nên chăng em có buồn thì cứ em cứ thoải mái vô tư đổ lệ để phỉnh phờ mấy gã đàn ông tôn thờ tình yêu như TTT, như VTA như VTS và nhiều nghệ sĩ không được định hướng trong đó có tôi? Còn thế nào là buồn thì không ai định nghĩa được, cùng lắm khi buồn quá thì ngán ngẫm thốt lên: Buồn ơi chào mi để xua đuổi nỗi buồn. Đôi khi thấy buồn mà không biết lý do vì sao, có khi chỉ là cái cớ để làm mấy câu thơ: Hôm nay trời nhẹ lên cao/ Tôi buồn chẳng hiểu vì sao tôi buồn. Ngẫm ra con người nhiều khi lếu láo quá, muốn làm mấy câu thơ thôi lại lôi ông trời ra oán trách vì hôm nay trời không một gợn mây nên thi nhân cảm thấy cô đơn giữa trời cao đất rộng thế mà chẳng có em. Chỉ muốn ru em ngủ thôi cũng vịn đến ông trời và làm phiền đến cả con nhện với bầy chim, một cơn mộng chẳng bình thường chút nào cũng chỉ để phục vụ em. Thế mà em chẳng cảm thông cũng chẳng mảy may động lòng, cứ gào thét bình đẳng bình quyền chưa đủ còn bất bình đòi làm con ngựa trời nuốt chửng cánh mày râu sau khi đã hoàn thành xong nghĩa vụ làm người! Cần phải đề cao cảnh giác những luận điệu tuyên truyền xuyên tạc của giới chị em mà ngày nay người ta gọi là âm mưu thủ đoạn của thế lực thù địch, đừng có nghe những gì chị em nói mà hãy nhìn kĩ những gì chị em làm kẻo chết không kịp ngáp. Còn ai muốn nghe những lời mật ngọt chết ruồi của ẻm thì cứ làm thơ viết nhạc ngợi ca, đàn ông chúng ta là nạn nhân nhưng lúc nào cũng là bị cáo trước vành móng ngựa trời. Cùng lắm thì lảm nhảm: Chiều chủ nhật buồn còn ai còn ai…

Buồn thì muôn hình vạn trạng chợt đến rồi đi lúc nào chẳng ai hay, chỉ mình ta ở lại để vẩn vơ tiếc nuối vì đã trót buồn! Đôi khi buồn quá hóa rầu sầu quá hóa tủi, lại chẳng biết phiền toái ở đâu đó đến quấy rầy chẳng rõ nguyên do nên sinh ra phiền muộn khôn nguôi. May mà còn có ông trời cũng biết buồn để đổ mưa, chớ loài người dại khờ này cứ buồn buồn chẳng ra tích sự gì thì vô duyên quá! Nhưng chính mưa lại chính là thủ phạm của nỗi buồn để em có hay trời buồn trời đổ mưa đó không? Không hiểu tại sao phụ nữ lại thích mưa nên nỗi Đức Huy phải viết Đường xa ướt mưa để níu chân em ở lại, Nguyễn Tất Nhiên phải khổ sở Đưa em về dưới mưa cho dù biết rằng: Nói năng chi cũng thừa! Mưa thì có mưa phùn lạnh lẽo mưa rào lê thê, lại có lúc mưa to gió lớn sấm rền sét nổ gào thét chẳng khác gì tiếng rống của sư tử Hà Đông. Cho nên Trịnh Công Sơn chỉ thích Mưa hồng cho phụ nữ có vẻ dịu dàng hơn, có Nắng thủy tinh trong màu mắt em hoen mi ngấn lệ cho chí nam nhi khỏi phải thẹn lòng! Cứ Ừ thôi em về, chiều mưa giông tới… cho an toàn xa lộ và tiện lợi khi vào ngõ hẻm, dọn đường cao tốc cho phụ nữ sải bước thênh thang. Mặc cho Mưa vẫn hay mưa trên tầng tháp cổ, dài tay em mấy thuở mắt xanh xao. Mưa là môi trường thuận lợi đối với phụ nữ nhưng lại bất lợi đối với đàn ông, càng nguy hiểm hơn đối với những ai chân chồn gối mỏi! Ngay cả ông lão chăn dê như Tô Vũ cũng ráng lên gân Em đến thăm anh một chiều mưa để Anh ước mơ một ngày thiếu nắng, em đến thăm quên niềm cay đắng và quên… đường về. Cũng không biết anh hay em quên niềm cay đắng và quên đường về, cứ hát khi thấy trời buồn sắp đổ mưa để phòng thân và cần thiết phải biết bỏ của chạy lấy người! Buồn nên có mưa cũng như mưa quá nên buồn như luôn song hành đối ngẫu, cho nên phải biết mơ để hóa giải cũng là một lối thoát hợp lý, nhưng cần có mùa thu đồng hành để nghe lá rụng thay vì mưa rơi. Đoàn Chuẩn – Từ Linh đã viết bài Thu quyến rũ để an ủi những kẻ sa cơ lỡ vận rằng: Màu áo xanh là màu anh trót yêu, người mơ không đến bao giờ! Biết thế nhưng vẫn cứ mơ vì hình như cuộc đời này là không có thật, có thật hay không thì vẫn cứ mơ bởi Đố ai năm ngủ không mơ? Có một bài hát tôi nhớ lời nhưng không nhớ tên: Khi biết yêu thì mơ mộng nhiều, mơ ngàn xưa nối lại ngàn sau… Yêu mới chính là thủ phạm mà chúng ta đang truy nã, rất tiếc loài người cũng không ai hiểu yêu là gì?! Nó ẩn nấp sau ông trời buồn, trong cơn mưa và xen kẻ lờ mờ những giấc mơ vô định. Có mơ thì cũng nên mơ cho đến nơi đến chốn, cứ vớ vẩn mơ gặp bác hai chú ba thì lãng phí quá chẳng bõ công! Tôi thì luôn rủi ro toàn gặp những cơn ác mộng dị thường, ngay quyền được mơ thôi cũng đã thôi rồi…

Một vài cảm hứng từ quà tặng cuộc sống của Vũ Thành Sơn, văn chương để nâng bổng tâm hồn thăng hoa cùng thanh lọc cơ thể nhẹ nhàng hơn nơi trần gian bụi bặm này. Nhân đây tôi cũng nói lời cảm ơn đến Chế Trâm và vài bạn trẻ đã tặng tôi thơ và sách, một việc tôi cho là khác thường bởi hôm nay không còn ai mặn mà trong việc đọc và viết nữa! Có lẽ tôi vẫn còn yêu đời, yêu người và yêu những con chữ… Ngày đó tôi vẫn còn độc thoại với chính mình trong lặng thầm, với cả những ai tôi chưa quen hoặc đã lãng quên!



Hamutanran 1/2018

21 thg 1, 2018

Hanuman Thần Bí – Những Câu Chuyện Kể Gợi Cảm Hứng Từ Nghệ Thuật & Thần Thoại (Kì cuối)

Hanuman và Sự hiệu Quả của sữa mẹ


Diện kiến Rama

Sau khi tiêu diệt Ravana, Rama hỏi Hanuman muốn được trả ơn như thế nào. Ông trả lời: "Thưa ngài, hãy để tôi sử dụng thời gian còn lại ngày hôm nay của tôi để phụng sự ngài." Rama vui vẻ chấp nhận yêu cầu. Vì vậy Hanuman bước lên xe ngựa, dẫn Rama và đoàn tùy tùng của mình trở lại Ayodhya của họ.

Tuy nhiên, Trên đường đi, Hanuman muốn thăm mẹ Anjana sống trên một ngọn núi gần đó. Rama và tất cả các thành viên khác của đoàn cũng tò mò muốn gặp mẹ Hanuman và do đó chuyển hướng chiếc xe đến nơi ở của bà.

Khi đến nơi, Hanuman đến bên mẹ mình với niềm hạnh phúc vô bờ bến. Anjara ôm chặt niềm vui của mình. Tất cả những người khác bỗng cúi đầu bày tỏ sự tôn kính đối với người mẹ của Hanuman. Người con trai đáng kính thuật lại cho bà toàn bộ chuỗi các sự kiện, kết thúc là cái chết của Ravana trên chiến trường. Đáng ngạc nhiên, lời nói của Hanuman không làm hài lòng người mẹ mình trái lại bà cảm thấy rất ăn năn và nói với Hanuman như vầy: "Sự ra đời mà ta mang lại cho người thực là vô ích, và dòng sữa ta cho ngươi ăn cũng chẳng có ích gì". Nghe những lời kỳ lạ của bà, tất cả đều hoảng sợ và không nói nên lời. Hanuman thì nhìn chằm chằm vào Anjara với một sự không thể hiểu nổi.

Ngừng một lúc, bà tiếp tục luôn ra một tràng: "Thật xấu hổ cho sức mạnh và sự nhung lụa của ngươi. Chẳng phải ngươi không có đủ sức mạnh để tự mình nhổ tung thành phố Lanka của Ravana sao ? Ngươi không thể không tiêu diệt con quái vật mười đầu và quân đội của nó sao? Nếu ngươi không đủ mạnh để làm như thế thì sẽ tốt hơn nhiều vì ít nhất ngươi đã tự hủy hoại bản thân mình khi chiến đấu với nó. Ta cảm thấy hối tiếc cho một sự thực là, ngay cả khi ngươi vẫn còn sống sót, Chúa Rama vẫn phải xây dựng một cây cầu bằng đá nguy hiểm bắt qua đại dương đầy náo loạn để đến được Lanka và phải chiến đấu chống lại đội quân ma quỷ hung mạnh, do đó phải chịu một thử thách rất lớn để giành được Sita yêu quý của mình.

Thật vậy, việc nuôi dưỡng ngươi bằng dòng sữa của ta rõ ràng không mang lại kết quả. Đi đi và đừng bao giờ để ta thấy khuôn mặt của ngươi một lần nữa.” Anjana rõ ràng đang đề cập đến tình huống khi Hanuman được ủy thác tìm kiếm Sita tại thành phố Lanka. Khi xác nhận được rằng Sita đang bị Ravana giam giữ thì một kế hoạch chính thức về trận chiến đã được dựng lên ra để giải cứu Sita. Hanuman không chỉ mang về những tin tức tình trạng tồi tệ về điều kiện giam giữ của Sita, mà còn trong chuyến thăm ngắn ngủi đó, Hanuman đã đốt cả thành phố và do đó khiến Ravana có ý niệm mơ hồ về thời gian tới. Sự trách cứ của Anjana xuất phát từ thực tế rằng mặc dù Hanuman là có khả năng tự cứu Sita trong chuyến thăm chính nó, ông đã không làm như vậy và sau đó phải bỏ ra rất nhiều công sức để hoàn thành nhiệm vụ.

Do đó bà đã nổi cơn thịnh nộ. Hanuman chắp tay phân trần với mẹ: "Ôi! Người mẹ vĩ đại của con, làm thế nào mà con lại không biết ơn những giá trị thiêng liêng của dòng sữa mà mẹ đã mang đến cho con. Nhưng con chỉ là một bề tôi. Trong chuyến thăm đó, con được chỉ đạo là phải tìm kiếm Sita và không giết Ravana. Nếu tự làm theo ý mình chẳng phải là vượt qua giới hạn cho phép của mình sao? Do đó, con đã hành động thận trọng và giữ lời hứa. "Trong thực tế, Hanuman đã từng hỏi Sita, khi ông gặp bà ta ở phòng giam của Ravana, không rõ Sita có muốn được giải cứu ngay lúc đó không. Nhưng bà đã trả lời rất nhấn mạnh hàm vẻ tiêu cực, nhiệm vụ của chồng bà là phải cứu thoát bà, Rama phải tự mình đến đây và đưa bà ra khỏi nơi này.

Hanuman cố gắng thu thập chứng cứ để chứng thực cho hoàn cảnh của mình và xoa dịu được người mẹ đau khổ của mình. Bà nói với ông một cách trìu mến: "Ôi! con trai của ta, ta đã không biết tất cả điều này nhưng giờ đây ta đã có được một điều an ủi, dòng sữa của tôi thực sự đã sản ra sinh nhiều hoa trái."

Sự ca ngợi lặp đi lặp lại về dòng sữa của Anjana không làm cho Lakshmana [h1] mấy thích thú, anh ta nghĩ rằng đó là sự cường điệu. Cảm nhận được điều này,Anjana nói rằng: " Này Lakshmana, có phải ngươi đang tự hỏi lý do tại sao con khỉ cái yếu ớt như ta lại nhắc đi nhắc lại về sự sự hiệu quả cũng như tính hiệu nghiệm của dòng sữa mình đúng không? Dòng sữa của ta thực sự là điều phi thường đấy." Nói rồi, Anjana ép chặt bầu vú mình và một dòng sữa bắn ra vào một ngọn núi gần đó, chẻ ngọn núi ra làm hai. Rồi quay sang Lakshmana và nói tiếp: "Hanuman đã được lớn lên bằng dóng sữa như thế đó, vậy sao có thể để nó lãng phí được nhỉ?" (Câu chuyện này được kể lại trong số báo hằng niên của tạp chí 'Kalyan/tinh thần" được xuất bản tại nhà xuất bản Gita Press Gorakhpur. (1975, trang 327)).


Tại sao tượng thần về Hanuman luôn có màu đỏ?

Sau khi đến Ayodhya an toàn, Rama không có thời gian tận hưởng hạnh phúc của vương quyền và hôn nhân. Hanuman tiếp tục là người bạn đồng hành liên tục và tận tụy với một quyền hạn không hạn chế đối với Rama.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn bình thường. Nhiều tình tiết thú vị từ giai đoạn này dựng nên Hanuman như là Bhakta cuối cùng, và làm sáng tỏ tính cách độc đáo của ông.

Mỗi buổi sáng Hanuman  quan sát thấy Sita chấm một dấu đỏ trên trán mình và bôi bột đỏ son lên mái tóc của mình, rồi thực hiện một nghi lễ - nghi lễ riêng biệt của phụ nữ có chồng ở Ấn Độ. Với bản tính tò mò, Hanuman bèn  hỏi bà lý do đằng sau nghi lễ thường nhật này là gì. "Vì hạnh phúc của chồng tôi," bà trả lời. Hanuman, người bao giờ cũng mong điều tốt lạnh cho lãnh chúa của mình liền tự hỏi: "Nếu một phụ nữ đức hạnh như Sita vì lợi ích của Chúa Rama mà dùng son theo cách này, thì ta, một con khỉ đơn thuần, cần phải làm nhiều hơn thế." Với suy nghĩ đó, ông lấy một tô bột đầy ắp và bôi lên toàn bộ cơ thể của mình. Không cần phải nói, cả hai Rama và Sita đều cảm động trước tấm lòng tinh khiết của Hanuman. Kể từ đó, tượng thần về Hanuman luôn có màu đỏ son đỏ thắm.


Tại sao Hanuman xé toang bầu ngực của mình

Một lần, Sita cho Hanuman một chiếc vòng cổ ngọc trai. Sau một thời gian,  cư dân của thành phố thấy ông phá vỡ chiếc vòng cổ và kiểm tra tỉ mỉ từng viên ngọc. Tò mò, họ hỏi ông lý do. "Tôi đang tìm kiếm Rama và Sita," Hanuman trả lời. Cười ngất trước sự ngây thơ của ông, khán giả bảo ông rằng Rama và Sita đang ngồi trên ngai vàng kìa.

"Nhưng Rama và Sita luôn ở khắp nơi, kể cả trong trái tim tôi" người bhakti đích thức nói to . Không hiểu lòng sùng kính sâu thẳm của Hanuma, họ tiếp tục trêu anh: "nếu Rama và Sita sống trong trái tim của ông thì chỉ cho chúng tôi xem nào?" Không ngần ngại, Hanuman đứng dậy và dùng móng vuốt sắc bén xé toang ngực mình. Ở đó, trong trái tim đập rộn ràng của mình, họ ngạc nhiên đến sửng sốt vì thấy một hình ảnh về Rama và Sita. Từ đó, không bao giờ người ta cười nhạo lòng sùng kính của Hanuman nữa.


Hanuman 5 đầu (Panchamukhi)- Một hình ảnh gợi sự tò mò


Hanuman 5 đầu

Những người thờ thần Vishnu, gọi là Vaishnavas, tin rằng thần gió Vayu đã hiện thân ba lần để giúp Chúa Vishnu. Một lần như Hanuman để giúp đỡ Rama; như Bheema để hỗ trợ Krishna; và như Madhavacharya (1197-1176), để sáng lập giáo phái Vaishnava.

Có một điểm thú vị rằng khi còn trẻ  Madhavacharya nổi tiếng với các bài tập thể hình và các trò chơi mà được cho là sẽ mang lại một vóc dáng tuyệt vời. Quả thật, sức mạnh cơ thể là một khía cạnh không thể thiếu trong việc thờ cúng Hanuman và ông là vị thần bảo trợ của các đô vật và các nhà tập thể hình. Ông được biết đến nhiều nhất như là "'Vajra-anga-Bali,," có nghĩa là Đấng mạnh mẽ (Bali) có cơ thể (Ương Già) cứng cáp như tiếng sét (vajra).

Các Vaishnavas tạo nên một Hanuman hợp nhất với năm đầu và mười cánh tay, là sự kết hợp gồm năm vị thần quan trọng của họ:

- Chính giữa là khuôn mặt khỉ (Hanuman).

- Một gương mặt hình con sư tử tượng trưng cho Narasimha nhìn chằm chằm về phía nam.

- Đầu đại bàng tượng trưng cho Garuda đang quay mặt sang hương Tây.

- Một đầu lợn hình dạng Varaha (phía Bắc).

- Mặt ngựa tượng trưng cho Hayagriva (hướng lên trời).

Mỗi cái đầu đều có ý nghĩa với một đặc điểm cụ thể. Hanuman dũng cảm và mạnh mẽ, Narasimha can đảm, Garuda với kỹ năng phép thuật và sức mạnh để chữa trị rắn cắn, Varaha tượng trưng cho sức khỏe và khả năng trừ tà và Hayagriva chiến thắng kẻ thù.


Ý nghĩa tâm linh của Hanuman

Mọi sự khao khát bí ẩn đều hướng tới việc hợp nhất của linh hồn cá nhân với linh hồn vũ trụ. Trong Adhyatma ('tinh thần') Ramayana, một văn bản tiếng Phạn có niên đại từ thế kỷ thứ mười bốn hay mười lăm, Sita đại diện cho cá nhân (jiva-Atma), đã tách ra từ tính phổ quát (param-Atma) biểu tượng cho Rama. Với một cách lí giải theo chiều hướng tốt, Hanuman ở đây được cho là hiện thân của Bhakti - hủy “ahankar”  hay tự ngã (Ravana), và là sự tái-hợp nhất cả hai - Sita và Rama.


The Enduring Relevance of Hanuman


Trong biểu tượng Ấn Độ giáo, con khỉ biểu thị cho tâm trí con người, luôn luôn không ngừng nghĩ và không bao giờ đứng yên. Tâm-khỉ là cái duy nhất mà con người có quyền kiểm soát tuyệt đối. Chúng tôi không thể kiểm soát thế giới xung quanh chúng ta, nhưng chúng ta có thể kiểm soát và chế ngự tâm trí của chúng ta bằng một kỷ luật mãnh liệt. Chúng ta không thể lựa chọn cuộc sống của chúng ta nhưng chúng ta có thể chọn cách thức để ứng phó với nó. Hanuman, khi còn là một đứa trẻ, bị cám dỗ bởi mặt trời nên háo hức đuổi theo vì nghĩ đó là một loại trái cây ngon lành. Tuy nhiên, trên đường đi, ông đã bị hành tinh Rahu làm cho phân tâm và thay đổi con đường của mình. Vì vậy, Hanuman tượng trưng cho tâm trí thất thường của con người, luôn lo lắng và dễ bị kích động. Chỉ khi hướng nó vào con đường  bhakti đích thực (sự tận hiến), mới có thể nhận biết bản chất sâu sắc và im lặng của nó.

Theo quan điểm của Hindu, không có thế giới khách quan "ra khỏi đó." Thế giới được biểu hiện toàn vẹn là một hiện tượng chủ quan được tạo ra bởi bản thân của chúng ta. Chúng ta – như những con người - có khả năng đặc biệt để điều kiện tâm trí của chúng ta. Nói cách khác, chúng ta có quyền năng để thay đổi cách thức chúng ta nhận thức cuộc sống. Và bằng cách thay đổi nhận thức của chúng ta về cuộc sống, chúng ta có quyền thay đổi thế giới của chúng ta. Khi Hanuman bước vào cuộc đời của Rama, ông đã thay đổi thế giới của Rama. Ông biến cuộc khủng hoảng (mất Sita) thành một cơ hội (thoát khỏi thế giới của Ravana). Ông biến một nạn nhân thành một anh hùng.

Vì vậy, Hanuman không phải là con khỉ bình thường. Trong khi bắt tay vào việc tìm kiếm Sita, những con khỉ đã phải đương đầu với đại dương rộng lớn nằm giữa họ và Lanka. Họ tự hỏi làm thế nào để vượt qua chướng ngại vật hùng mạnh này. Có người đề nghị rằng Hanuman nhảy và băng qua đại dương. Nhưng Hanuman nghi ngờ, "Ta không thể làm điều đó," ông nói. Tại thời điểm đó, một trong những người bạn của Hanuman gợi cho ông rằng có một cường quốc tuyệt vời nằm im lìm trong ông. Ngay lập tức Hanuman lấy lại kí ức về sức mạnh thần thánh của mình và ông đã nhảy qua được đại dương. Vì vậy, đôi khi tâm trí của chúng ta cũng cần phải được nhắc nhở về tiềm năng thiêng liêng của nó và thực tế có thể đạt được những đỉnh cao kì lạ để mang lại khả năng thực hiện được sứ mệnh cho những ai tin tưởng. Quả thật Hanuman là biểu tượng của tâm trí hoàn hảo, và sự hiện thân cho khả năng cao nhất có thể đạt được.



Tham khảo và đọc thêm

·          Khokar, Ashish and S. Saraswati. Hanuman: New Delhi, 2001.
·          Nagar, Shanti Lal. Hanuman in Art, Culture, Thought and Literature: New Delhi, 1995.
·          Pattanaik, Devdutt. Hanuman an Introduction: Mumbai, 2001.
·          Shri Hanuman Ank (In Hindi): Gita Press Gorakhpur, 1975.
·          Tompkins, Ptolemy. The Monkey in Art: New York, 1994.


Nguồn: http://www.exoticindiaart.com/article/hanuman/






 [h1]Anh trai của Rama, thân cận thân thiết của Rama


Ánh Hiền dịch

12 thg 1, 2018

Totem Hơng - Trà Vigia

Phù điêu chim thần Garuda áp rắn thần Naga, gốm Ciet

Nói đến văn hóa Cham, người ta thường đề cập đến lịch sử địa lý, ngôn ngữ chữ viết, phong tục tập quán cùng những thứ liên quan như một quán tính mà bấy lâu nay những người đi trước đã dọn đường vạch sẵn. Nghiên cứu văn hóa Cham như một thao tác pháp y mổ xẻ một xác chết để có kết luận về nguyên nhân của một cái chết còn bí ẩn, hơn là tìm kiếm những dấu vết vẫn còn phảng phất đâu đây trong một hiện trường vẫn còn nhiều điều còn đáng quan tâm hơn khi mọi thủ tục hồ sơ được khép lại. Con đường ngược và về nguồn dĩ nhiên lắm nhiêu khê và bất trắc bởi cần yếu tố chuyên môn và cơ sở khoa học, Cham không có điều kiện đó nên phải ăn theo đôi khi quên bẵng vai trò và trách nhiệm của mình rất ư là vô tư và vô tình! Cần thiết phải đề cập đến những vấn đề không ai ngó ngàng đến, bởi đó không thuộc vào chuyên môn của họ cũng là nhường chỗ cho quyền được hiểu của người bản xứ… Không thể đòi hỏi một ông Tây ông Tàu nào đó giải mã một Ariya Cham bởi họ không thể có được tâm cảm và tâm thức Cham, cũng không thể yêu cầu một ông Mỹ ông Nhật giải thích về những điều bất cập trong phong tục tập quán Cham bởi họ không thường xuyên sinh hoạt và đối mặt trong một tâm thế Cham mà mấy trăm nay chưa hề dịch chuyển! Có nhiều câu hỏi mà bản thân Cham phải đặt ra cho chính mình, và tự mình phải tìm một câu trả lời thỏa đáng hơn là trông chờ một ai đó cứu giúp. Mặt trận chỉ có nhiệm vụ cơ cấu nhân sự để người Cham tự mình giải quyết về phong tục, nhà nước chỉ có phận sự cơ cấu bằng cấp và chức quyền để người Cham có điều kiện tự thể hiện chính vai trò của mình… Những tổ chức nhân đạo quốc tế chỉ có thể cung cấp dự án kinh phí để Cham có điều kiện phát huy và phát triển, còn Cham có lên được hay không hoặc chỉ dồn sức tranh cãi nhau xem ai giỏi hơn thì đó là chuyện muôn thuở!

Bạn là một người Cham khi bạn sinh ra là một người Cham, chết đi bạn vẫn là một người Cham khi thi hài bạn được nằm trong Sang Swơr (nhà thiên đường) đến nơi hỏa thiêu để linh hồn bạn siêu thoát về với tổ tiên vĩnh cửu! Tại sao cuộc đời bạn chỉ có thể kết thúc tốt đẹp qua một đám tang? Đơn giản bạn là một người Cham Balamôn! Nếu trong sinh thời bạn không đủ thời gian tu tập để trở thành Brahman như tôn giáo đã được ghi trong căn cước, chết đi bạn sẽ được các tu sĩ Basaih ( những người được cho là đã đạt đạo trên hình thức) sẽ thổi hồn hóa kiếp cho bạn. Cho nên vai trò của Basaih sẽ quyết định sự hóa sinh của mỗi linh hồn Cham, bạn không biết chữ Cham hay chưa làm tròn nghĩa vụ của một công dân Cham? Chẳng cần phải bận tâm lo nghĩ gì nhiều… Tu sĩ Basaih sẽ dạy bạn ngay cả khi bạn đã chết và cuộc đời coi như đã hết, tôn giáo sẽ hóa giải bằng thao tác xử lí nội bộ và đặc cách cho bạn có đủ thủ tục hồ sơ để xuất cảnh theo diện đoàn tụ với ông bà một cách gọn nhẹ đầy tính nhân văn! Những xú uế dơ bẩn trên cuộc đời này đều được rửa bằng nước, nhưng những tạp chất tà niệm dục vọng phải được xử lí bằng lửa thì linh hồn bạn mới được thăng hoa siêu thoát. Nhưng ai sẽ dẫn đường cho bạn về một thế giới mới trong cõi hỗn mang nguyên thủy hư vô? 

Theo truyền thuyết xa xưa thì đó là bò thần Nandin sẽ chở linh hồn bạn vượt sông thiêng về bến bờ mới, Cham gọi là bò thần Kapil vì nó luôn phủ phục trước lối vào cửa tháp mà tiếng Phạn gọi là Kapili. Đó là phong tục theo văn hóa Ấn nhưng với Cham có biến tấu khác hơn, chim Hơng mới là linh vật để dẫn dắt linh hồn Chăm về với cội nguồn! Cho nên trong mỗi đám tang Cham tất yếu phải có một Danaok dành riêng cho ông Hơng, người có chức năng tạo dựng một Sang Swơr mà trang trí hoa văn chim Hơng luôn là chủ đạo. Ông Hơng phải là người có đạo đức tốt và nhất là phải khéo tay để cắt dán những hình họa đẹp và có hồn, có trách nhiệm và phải luôn chu toàn trách nhiệm của mình đối với vong linh người chết cũng như người sống. Hơng là một linh vật có đầu chim mình rắn được cách điệu đơn giản nhưng không kém phần tinh tế sinh động, Sang Swơr có hài hòa cân đối hay không còn tùy thuộc vào tay nghề và tâm huyết của ông Hơng vì đây là ngôi nhà cuối cùng dành riêng cho người chết. Chim là hình tượng của chim thần Garuda, là vật tổ của thị tộc Cau làm chủ khu vực rừng núi và cao nguyên. Rắn là hình tượng của rắn thần Naga, là vật tổ của thị tộc Dừa làm chủ khu vực đồng bằng và biển cả. Thị tộc Cau mang tính nội sinh vì là tộc người bản địa cư trú lâu đời mà địa bản chủ yếu là cao nguyên Nam trung bộ, ngược lại thị tộc Dừa lại mang tính ngoại sinh do sự tiếp biến và giao lưu văn hóa từ các nước Nam Á và có xu hướng phát triển mạnh mẽ hơn ở khu vực Bắc trung bộ. Hai bộ tộc này luôn va chạm và xung đột nhau để tranh giành ảnh hưởng về nhiều mặt tạo nhiều bất ổn về kinh tế chính trị cùng sự hòa hợp thống nhất dân tộc nên cần phải có một giải pháp hữu hiệu lâu dài. Khi vào bảo tàng Cham ở Đà Nẵng, chúng ta bắt gặp nhiều tượng chim thần Garuda sắc mặt giận dữ quắp chặt con rắn thần Naga như muốn ăn tươi nuốt sống là vì thế! Nguy cơ đất nước mình bị kẻ lạ mặt xâm chiếm bởi một nền văn hóa ngoại lai, có nhiều tiềm năng sức mạnh hơn thì sự đe dọa thoái trào luôn hiện hữu và có thật! 

Vương quốc Phù Nam biến mất vào thế kỷ thứ 6-7 là một minh chứng không thể phủ nhận, cuối cùng ảnh hưởng của rắn thần Naga thắng thế bởi Nagara (xứ sở) có nghĩa là vương quốc của rắn. Văn hóa Cham đã thần kì liên kết giữa hai thị tộc này làm một để hình thành nên vương quốc Champa, tạo nên một nền văn minh lạ biệt mà hôm nay chính hậu sinh Cham cũng không thể hình dung được về sự tồn tại diệt vong của chính dân tộc mình. Totem Hơng là vật tổ của người Cham, đầu là Garuda kết nối với mình là Naga còn đuôi là gì thì mỗi người tự xác định! Ai có nguồn gốc từ thị tộc Cau thì thuộc dòng Atuw Cơk, ai có nguồn gốc từ thị tộc Dừa thì thuộc dòng Atuw Tasik nhưng khi về với ông bà thì chim Hơng sẽ dẫn dắt ta về với nguồn cội tổ tiên. Nói về vật tổ của mỗi dân tộc thì tùy thuộc vào điều kiện môi trường và địa lí lịch sử của từng vùng miền nơi cư trú, dĩ nhiên ai cũng tự hào về nguồn gốc của mình. 

Nếu trong tứ linh của vùng Đông á chỉ tập trung vào bốn linh vật Long Lân Quy Phượng thì Xà lại là linh vật đến từ Ấn Độ, có khi lại xuất phát từ Ai Cập của châu Phi xa xôi. Rồng là chủ nhân của đồng bằng ven biển, chó ngao hay chó sói là chủ nhân của thảo nguyên, rùa là chủ nhân của vùng ao hồ và phượng là chủ nhân của miền rừng núi. Lạc Long Quân thuộc tộc rồng tuần du về phương nam gặp u Cơ thuộc tộc chim từ trên núi xuống, yêu nhau sinh con đẻ cái rồi cãi vả nhau cũng là câu chuyện thường tình. Chồng đuổi vợ lên núi, cơ cấu hiệp thương yêu đương Mị nương rồi anh em Sơn Tinh Thủy Tinh đánh nhau một mất một còn cũng là chuyện thường tình. An Dương vương có thần Kim Quy hỗ trợ xây Loa Thành cùng có cây nỏ thần để rồi Trọng Thủy lừa Mị Châu, Lê Lợi bắt rùa ở Thanh Hóa về thả trong hồ Hoàn Kiếm để trả lại gươm vì họ là hậu duệ của tộc Rùa. Còn chó Ngao ở Tây Tạng hay chó Sói ở tuốt Mông Cổ xa quá không có ai nối dõi nên thay bằng con Lân hay gần gũi hơn thành con Nghê để người đời thưởng lãm cũng là một cách hay. Chỉ có rắn thần Naga của Cham là hơi đặc biệt bởi nó hình thành nên Nagar Champa, một quá trình nhọc nhằn gian nan trong biến thiên thăng trầm lịch sử! Cuối cùng chỉ còn lại chim Hơng còn ở lại với người Cham và đi theo linh hồn Cham về miền đất hứa vĩnh hằng. Đầu chim nhắc nhớ mình xuất phát từ vùng cao trên đôi cánh của Garuda dũng mãnh, một thời uốn thân mình lặn lội vượt biển để tìm một sức sống mới dưới sự chở che của Naga mềm mại bao dung. Một thời Hạ Long và rồi một thời Thăng Long không chỉ là một truyền thuyết mơ hồ, một thời Chim rồi một thời Rắn để cuối cùng hòa nhập vào con chim Hơng không chỉ là huyền thoại của một kiếp người hư ảo. Totem Hơng là một chứng tích cuối cùng vẫn có thể nhận dạng trong đời thường, và để có thể trả lời rằng ta đến từ đâu và sẽ về đâu…

Hơng 5 đoạn, cho lễ thiêu quý tộc Cham

Chẳng có trang sử sách Cham nào còn ghi lại hay giải thích rằng chim Hơng là gì bởi đó là định phận của lịch sử, bởi khi chạy loạn mỗi người chỉ có thể mang theo tính mạng của mình khi còn có thể! Rất mong rằng những vị nghiên cứu về Cham cần đi sâu sát hơn về cội nguồn dân tộc mình vẫn còn thoi thóp trong tro bụi trước khi những dấu vết đó hoàn toàn biến mất. Đây chỉ là một gợi mở mang tính nghiệp dư chứ không phải là một bài nghiên cứu mang tính chính quy khoa học, người nhỏ làm chuyện nhỏ người lớn làm việc lớn theo đúng vai trò chức năng của mình. Nhiều khi các vị thiên tài Cham hay bàn về nhiều chuyện vĩ mô cao siêu quá mà quên rằng có chuyện vi mô thấp lè tè cũng cần thiết được động cập đến như một nền tảng căn cơ. Có lẽ đấy cũng là điều trăn trở của nhiều lớp thế hệ trước đã đặt câu hỏi và chờ câu trả lời, và dường như không một thanh âm nào vọng lại từ vách núi hoang vu. Ông Glơng Anak đã tự hỏi rằng:

Gram Xaravan duix di hagait blaoh o athah
Bbai tabuh di grơp nưrah tagrang kađaong pak halei?!,

Có nghĩa là tộc Xaravan tội tình chi mà không được yên ổn, cho dù đã cứu chuộc ở mọi nơi mà còn vướng mắc nơi nào? Gram Xaravan ở đây ám chỉ thị tộc Cau mà đất nước này là quê hương bản xứ của họ, một thời kỳ đã bị tộc Dừa lấn chiếm và thao túng nên nỗi suy thoái. Cau và Dừa đã kết hợp thành Vương quốc Champa để sống hòa hợp và xây dựng cuộc sống hòa bình hạnh phúc cùng nhau như là một thử thách nghiệt ngã nhưng công bằng của lịch sử. Nay lại có thêm một thế lực khác hung hăng bạo liệt hơn gấp nhiều lần thì sự kết hợp ngày nào chỉ là ảo tưởng, ai đã gây ra và chịu trách nhiệm trước sự thống khổ tang thương này? Không có ai cả cho dù ông đã kêu cứu ngày đêm trên đất liền cũng như một mình cô đơn nơi biển đảo, kêu cứu với người xong kêu cứu với trời và kêu cứu với cả chính mình. Hụt hơi và tàn hơi ông đành và tự an ủi bởi ông không biết mình đi đâu và sẽ về đâu, ông chỉ biết mình sắp chết… Nên trăng trối rằng:

Janưk hanim thei ngak piơh tabơng
Dađơp jhak ra glơng mưta bboh di mưta.

Có nghĩa là chuyện lành dữ ai đó tạo ra theo nhân quả, cái xấu xa dù có giấu kín thế nào thì mắt trần ai cũng thấy rõ. Rất tiếc thấy thì cứ thấy, nói thì cứ nói còn làm thì cứ làm. Cuộc đời này nào ai hiểu ra sao?!


Hamutanran, 1, 2018.

11 thg 1, 2018

Hanuman Thần Bí – Những Câu Chuyện Kể Gợi Cảm Hứng Từ Nghệ Thuật & Thần Thoại (Kì 3)

Hanuman & Yoga


Nếu yoga là khả năng kiểm soát tâm trí của một người thì Hanuman là hành giả tột bậc có một khả năng làm chủ hoàn hảo các giác quan của mình, đạt được nó thông qua một lối sống có kỉ luật kiềm chế bởi đời sống độc thân và sự tận tâm vị tha (Bhakti). Trong thực tế, Hanuman là một “Brahmachari” lý tưởng (người đi theo con đường của Brahma), nếu không nói là duy nhất.

Hanuman như Yogachara


Ông cũng là một Karman yogi lí tưởng nhất vì ông thực hành bởi một lối sống biệt lập tách rời, thực hành như một công cụ của số phận chứ không phải bị thúc đẩy bởi bất kì động cơ ích kỉ nào.

Hanuman – Người đầu tiên dạy Pranayama và là nhà sáng lập Surya Namaskar
Pranayama là khả năng kiểm soát hơi thở để hít thở một cách nhịp nhàng. Vayu, vị thần của không khí và gió, là người đầu tiên dạy Pranayama cho con trai mình là Hanuman, người sau này dạy nó lại cho nhân loại.

Surya Namaskar (chào mặt trời) cũng được sáng lập bởi Hanuman như một lời chào cho người thầy của ông - Surya.


Hanuman & Ma Quỷ


Các nhân vật phản diện trong sử thi Ramayana là quỷ Ravana hùng mạnh. Khi ông bắt cóc Sita, chồng của Sita là Rama rất buồn phiền, cùng với Hanuman và một đội quân khỉ lớn bao vây Lanka, thủ đô của đế chế Ravana. Khi cuộc chiến diễn ra, Ravana mất đi tất cả người anh em và các con trai, và có chiều hướng bị thất bại, nên cuối cùng đành cầu viện con trai duy nhất còn sống sót là Mahiravana, một quỷ mạnh mẽ - người cai trị thế giới ngầm (patala loka). Mahiravana là một tín đồ lớn của Nữ thần Kali, từ vị thần này mà ông đã biết được những bí mật huyền bí quan trọng. Ban đầu Mahiravana không muốn tham gia cuộc chiến chống lại Rama vì ông cảm nhận được nguyên nhân chính đáng của nó. Nhưng khi biết được điểm yếu của Mahiravana, Ravana thuyết phục: "Hãy nghĩ đến những quyền hạn mà nữ thần Kali sẽ cấp cho bạn khi ngươi dâng lên nữ thần cái đầu của hai thanh niên đẹp trai và cường tráng như Rama và Lakshmana." Kim nói, Mahiravana đồng ý.

Sri Vaibhav Hanumana Yantra
Quỷ vĩ đại Mahiravana tìm cách bắt cóc cả Rama và anh trai của Rama Lakshmana trong khi họ đang ngủ. Ông để lại dấu vết phía sau, tại vị trí giường của họ, một dấu vết tối tăm kéo dài sâu vào ruột của trái đất. Hanuman ngay lập tức nhảy vào đường hầm và tạo đường đi vào patala, vương quốc dưới lòng đất của Mahiravana. Tại đây ông tìm thấy Rama và anh trai của mình là Lakshmana đang bị cột vào một cột trụ, cơ thể của họ được xức dầu mù tạt và trang hoàng với hoa cúc vạn thọ, sẵn sàng để dâng tế. Gần đó, Mahiravana đang tụng kinh thánh ca để gọi các nữ thần.

Hanuman biến thành con ong thì thầm vào tai của Rama, "Khi Mahiravana yêu cầu ngài đưa đầu vào khối đá dâng tế, hãy bảo với ông ta là người thuộc thuộc hoàng gia nên chưa bao giờ học cách cúi đầu thế nào. Hãy nói với ông ta là dạy ngài điều đó." Mahiravana rơi ngay vào bẫy. Ngay khi anh ta cúi đầu theo nghi lễ thì Hanuman trở lại nguyên dạng, nắm lấy lưỡi, và chặt đầu các quỷ. Như vậy Hanuman đã biến các con quỷ làm vật thế mạng cho Mẹ Nữ thần Kali.

Quá ấn tượng, nữ thần đã để Hanuman làm kẻ giữ cửa cho mình, do đó người ta thấy rằng trong rất nhiều đền thờ về nữ thần này có hình ảnh một con khỉ canh gác cửa cho họ. Hơn nữa, cho đến ngày nay, trong bất kỳ cuộc chiến chống lại ma quỷ nào bao giờ người ta cũng gọi Hanuman hiện lên, do đó các bùa hộ mệnh và bùa mê mà vẽ hình ông rất phổ biến trong các tín đồ.

Hanuman & Chiêm tinh


Cái chết của Mahiravana khiến Ravana rất sợ hãi. Ông tham khảo ý kiến ​​các nhà chiêm tinh trong cung những người nghiên cứu tử vi của ông và đi đến phán quyết rằng sự liên kết của các thiên thể là một điều không có lợi cho ông. Bấy giờ, nền chiêm tinh học Ấn Độ đang được chi phối bởi chín hành tinh, được gọi là navagrahas. Ravana nghĩ rằng bằng cách thay đổi sự liên kết của các thiên thể ông có thể thay đổi vận mệnh của mình. Bằng chiếc xe ngựa bay của mình, ông bay thẳng lên bầu trời, bắt chín hành tinh, và dồn họ vốn vào thủ phủ của mình bằng dây.

Sau đó, ông bắt đầu tiến hành một loạt các nghi lễ mà nếu thành công sẽ buộc các hành tinh sắp xếp lại theo chiều hướng có lợi cho mình. Khi Hanuman biết đến các nghi lễ này, ông tập hợp và lãnh đạo một nhóm khỉ - những con không hề sợ hy sinh, với ý định làm gián đoạn tiến trình này. Họ tìm thấy Ravana đang ngồi nhập tịch thiền định bên cạnh một bàn thờ lửa với đôi mắt nhắm chặt lại, miệng thì niệm chú. Nhóm khỉ hô lớn “chiến” rồi chạy ùa vào sảnh điện. Chúng dập tắt ngọn lửa thiêng, bật các dụng cụ nghi lễ và chùi sạch các họa đồ huyền bí (yantras) vẽ trên sàn nhà. Thật không may, điều này vẫn không thể nào đánh thức Ravana dậy từ trạng thái bị thôi miên, Ravana vẫn tiếp tục tụng các bài tụng kinh thánh. Hanuman nhận ra rằng bằng bất cứ giá nào phải làm cho Ravana dừng lại, nếu không thì ông ta sẽ thay đổi quá trình của số phận mình thành công.

Với mục đích này, ông nghĩ ra một kế hoạch tinh quái, và ra lệnh cho phụ tá của mình bước vào buồng nữ và xua đuổi các bà vợ của Ravana đi. Tuân lệnh, những con khỉ tấn công hoàng hậu và cung phi Ravana, kéo tóc, gãi khuôn mặt của họ và xé bỏ quần áo của họ. Nhưng đó là tất cả không có kết quả; Ravana vẫn bất động không hề nhúc nhích.

Cuối cùng, những con khỉ đối đầu Mandodari, bà vợ cả của Ravana. Chúng nhe răng, đánh vào ngực mình tỏ vẻ đe dọa. Sợ hãi, Mandodari than: "Khốn nạn cho tôi. Chồng tôi thiền định trong khi mấy con khỉ đang đe dọa tiết hạnh của tôi." Lời nói của bà làm xấu hổ Ravana, khiến Ravana mở mắt và vội vàng tiến đến bảo vệ. Như vậy đã làm cho Ravana phân tâm thành công, Hanuman chạy về sảnh hiến tế và giải phóng chín hành tinh bị giam giữ ở đó.

Vì đã thành công trong việc khiến Ravana bỏ dở nỗ lực phá vỡ số phận của mình, Hanuman đời đời được biết ơn. Vì lẽ đó, ông được các tín đồ của mình tôn thờ khi họ cảm nhận rằng sự khó khăn của mình là do bởi việc cấu thành không thuận lợi của các thiên thể. Thật vậy, người ta thường thấy hình ảnh Hanuman lấy chân giẫm một người phụ nữ được cho là đại diện cho Panvati, sự hiện thân của những ảnh hưởng chiêm tinh độc hại.

Có một truyền thuyết thú vị khác đặc biệt liên quan đến hành tinh sao Thổ (Shani). Người ta tin rằng Saturn sẽ viếng thăm cá nhân nào đó ít nhất một lần trong đời trong 7 năm rưỡi, được xem như là chỉ dấu nhận biết sẽ có những ảnh hưởng không hay sẽ xảy đến. Khi ngày vận mệnh đến, sao Thổ bất ngờ giáng xuống Hanuman khi Hanuman đang bận rộn xây dựng một cây cầu bắc qua biển để giúp Rama và quân đội của ông vượt qua Lanka. Hanuman yêu cầu hoãn chuyến thăm này đến khi ông hỗ trợ Rama giành lại được Sita. Nhưng sao Thổ vẫn kiên quyết và Hanuman phải đầu hàng trước ý chi của tự nhiên. Ông đề nghị sao Thổ ngồi trên đầu của mình vì bàn tay của ông đang bận phụng sự cho Rama và chân của ông thì quá tầm thường cho Saturn. Saturn vui vẻ ngồi trên đầu Hanuman và khỉ hùng mạnh Hanuman vẫn tiếp tục với công việc của mình, chất những tảng đá và viên đá nặng trịch vào đầu với một phong thái có vẻ như bình thường và mang chúng đến nơi xây dựng. Sau một lúc, Saturn thấy không thể chịu tải trọng của các tảng đá chồng chất như thế nên muốn trèo xuống.

Hanuman khẳng định rằng bắt buộc ông phải hoàn thành công việc này trong 7 năm rưỡi nhưng sao Thổ một cách nói nài xin rằng 7 phút rưỡi ở lại trên đầu của Hanuman như thể bảy năm rưỡi vậy. Vì vậy, Saturn đã rời khỏi Hanuman và kể từ đó những người tôn thờ khỉ thần cảm thấy an tâm rằng những tác động xấu không thể tránh khỏi của “việc viếng thăm của Staturn trong 7 năm rưỡi” (sade-sati) có thể được giảm bớt nếu tỏ lòng sùng kính đúng đắn đối với Hanuman.


Hanuman & Thần Mẹ

Như nhận thấy ở trên, Hanuman được Nữ thần mẹ yêu mến. Tuy nhiên, đặc điểm của Hanuman mà gây ấn tượng cho nữ thần nhất, là tính tinh khiết của mình (brahmacharya). Thật vậy Hanuman không bao giờ đe dọa thế giới bởi tính dương của mình không giống như việc: dương tính của Shiva thường phải được dằn lại bởi nữ thần Kali. Theo đó, Hanuman giành được sự đánh giá cao chưa từng có của bà.


Ánh Hiền dịch từ nguồn: http://www.exoticindiaart.com/article/hanuman/

9 thg 1, 2018

Người Cham: Hậu Duệ Của Các Nhà Thống Trị Biển Đông Cổ Đứng Bên Lề Cuộc Tranh Chấp Hàng Hải



Tổ tiên của những người Cham ở Việt Nam đã xây dựng một trong những đế chế lớn ở Đông Nam Á.


Theo National Geographic bởi Adam Bray, 18-6/2014



Tình trạng căng thằng ở Biển Nam Hải hồi tháng trước, khi Trung Quốc triển khai giàn khoan dầu do chính phủ sở hữu trong một khu vực mà Việt Nam đã tuyên bố chủ quyền ở phía nam quần đảo Hoàng Sa.

Những người biểu tình chống Trung Quốc xông vào và đốt cháy các nhà máy Trung Quốc, Đài Loan và Hàn Quốc ở miền nam Việt Nam. Theo báo cáo của các phương tiện truyền thông, có đến 21 người chết trong vụ hỗn loạn, và hơn một trăm người đã bị thương. Hàng ngàn công nhân Trung Quốc đã trốn khỏi Việt Nam.

Các tranh chấp diễn ra quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, hầu như là nơi không có người ở, và khu vực trung tâm của Biển Đông, nơi nảy sinh các yêu sách chồng chéo giữa Trung Quốc, Việt Nam, Đài Loan, Malaysia, Brunei và Philippines.