Đi
Âm thanh vang vọng từ miền khô hạn
Đêm nay bỗng run lên vì lạnh lẽo
*
Đẩy
cửa con bước qua
Đằng
sau là những tiếng hối
Nhanh …
Nhanh …
Nhanh …
Rất
khẽ
Ranh
giới chơi vơi
Người
ngân khúc kanhi đưa tiễn linh hồn
nhau
Con
vẫn khép hờ đôi mắt bên câu thần chú
Cửa ơi…
Mở ra…
Cánh
cửa hé mở trên khóe môi ông Gru già
Con
mơ ảnh tiếng bà vọng về tích xưa
Pô Riyak thét
gào với sóng biển
Pô Nai
niệm kinh trong góc núi làm lễ cầu mưa
Tộc
Chàm vẫn khát khô cổ họng rỏ từng giọt
mồ
hôi xuống
Cánh
đồng xẻ khoán mảnh đất nứt nẻ
Hạt
nắng nhảy múa trên lưng còng anh nông phu
Con
chồn chân hứng phải cơn gió hanh
Nao
nao một miền quên lãng
