22 thg 7, 2010

Người Đàn Bà Hát - Trà Vigia


Trà Vigia & Tuệ Nguyên


Ðoàn người đi đến chân núi thì mặt trời đã lên cao. Tiếng động cơ xe cộ đã mất hút trong đám cây rừng và bụi đường, nhường chỗ cho tiếng của các loài chim, vượn. Ba chiếc xe bò ì ạch bò lên dốc gập ghềnh đá sỏi. Soong chảo chen nhau kêu loảng xoảng khi chiếc xe chợt nẩy lên ập xuống trên con đường mòn lồi ổ voi. Bộ xương của ông Yamu đã lão hóa, mất tính đàn hồi nên qua những chấn động liên tục, ông hầu như không kham nổi phải xuống xe đi bộ. Kaya mải mê nhìn cảnh quan hùng vĩ của núi rừng, chàng tưởng chừng như đi trên một con thuyền vượt trùng khơi sóng gầm bão thét, bồng bềnh đến một đảo hoang. Ðây là lần đầu tiên chàng có dịp đi vào rừng sâu, nơi mà cuộc sống bon chen không buồn đặt chân đến. Bao năm học hành làm con mọt sách, thế giới của chàng là bốn bức tường phòng học, nhà trọ, thi thoảng vài chậu cây cảnh chim lồng nơi quán cà phê. Tâm hồn chàng đầy ấp những hoài bão cao đẹp, chực chờ chấp cánh bay xa, xa tít. Thế mà một năm nay, chàng phải chán ngán trong cảnh ăn không ngồi rồi. Ra trường mới làm việc được hơn tháng, chàng đã đánh lộn với xếp rồi bị sa thải. Cha mẹ phải chạy vay lắm mới xin được làm ở cơ quan khác, nhưng sau ba tháng chàng lại rút lui có trật tự. Không đến nổi bất lịch sự như lần trước và ở nhà luôn. Cha mẹ chàng áy náy cho tương lai con nên đã nhiều lần năng nỉ chàng đi làm, nhưng thấy nét mặt lầm lì khổ não của thằng con trái tính nên cũng lờ đi. Kệ thân nó! Cho ăn học đến nơi đến chốn là lo tròn trách nhiệm của mình rồi, lo mãi cho nó sao được, còn phải lo cho những đứa khác. Ông Yamư nói với vợ như thế, nhưng mẹ chàng không thể yên tâm vẫn thường xuyên nhắc nhở động viên con.