31 thg 1, 2010

Mi & ngôn lời


Mi & ngôn lời


Mi luôn được đảm bảo về mọi mặt
mi có thể trở nên tri thức hơn
mi có thể dạy đời tôi bằng khuôn khổ đạo đức
khắc khổ mà loài người đã chịu đựng
mi có thể lăng nhục đời tôi bằng những cuốn sách
đắc nhân tâm đã qua kiểm duyệt
hay những ảo tưởng về cái đẹp
hay những mặt nạ có bôi son phấn rẻ tiền
nhưng mi không thể
mi hoan nghênh tôi

Bằng ngôn lời     mi gọt giũa tôi
Bằng ngôn lời     mi cắt tỉa lông cánh tôi
Bằng ngôn lời     mi dựng rào cản cầm tù tôi
Bằng ngôn lời     mi thoá mạ và thêm trọng lượng vào
chiếc bóng quá cỡ thân thể tôi
Bằng ngôn lời    mi cầm đuốc và thiêu sống tôi
Và cũng bằng ngôn lời    mi đã giết tôi

Ồ, sự phòng vệ sản ảnh tưởng cho tôi nhìn xuyên khuôn mặt mi
tôi cô lập tôi    tôi bỏ mặc tôi
để bất th[l]ình tấn công trực diện vào tôi
và tôi, kẻ nặng nề và tật nguyền
đem cơn đói    lấp luôn cuộc đời và đường đi

Ở nơi góc nhọn dị thường của cuộc đời
mi chứng kiến cái chết của tôi
mi có thể thấy cái hố sâu đã hút mất con người như thế nào
và vách tường cao vô cùng tận đã cầm tù
con người ta suốt đời như thế nào

Mi có thể thấy
nơi mà những cuộc đời thống thiết
dựng muôn vàn hệ lụy
để con người ta hướng cái nhìn về

Mi có thể thấy
nơi mà những thân phận đơn độc trôi dạt
về thắp lên ngọn lửa trong đêm
lạnh lẽo của cuộc đời
để con người mò về sưởi ấm

Nhưng mi không thấy
bởi mi, một hệ thống khốn nạn
mi hiện diện để nhìn những cái xác thối
mi hiện diện để giết chóc, cầm tù
còn về phần ngôn lời
nó tìm không ra kẻ thù    giãy giụa gục chết

Và mi
kẻ câm lặng!



Trích từ tập thơ "Mi & Ngôn Lời" - Michelia (2011)

24 thg 1, 2010

Người đàn bà bỏ quên kí ức



Người đàn bà bỏ quên kí ức


Có thể là tôi bị ném bỏ, có thể là tôi bị đánh rơi, cũng có thể là tôi chỉ bị "đặt" ở nơi đó - nhưng tôi vẫn cam đoan rằng, người đàn bà ấy sẽ không nhớ nổi nơi bà ta đã lướt qua trong đêm kinh hoàng đó. Bởi những con người đi sau bà, họ tạo thành từng nhóm đi lướt qua tôi như từng lớp sóng. Dù họ làm tôi ngã quỵ, họ cuốn trôi tôi, họ nuốt chửng tôi nhưng họ chẳng biết tôi là ai, và đang ở đó để làm gì? Họ cũng không thu lượm thứ mà người đàn bà kia rủ bỏ, bị đánh rơi, họ cũng không thèm nắn lại một lúc để nhìn rõ khuôn mặt tôi. 

Còn tôi, mọi cố giắng cũng chỉ có thể trường, lê lết về nơi cũ. Chờ đợi bà.



*

21 thg 1, 2010

Không Một Ai Lắng Nghe Khi Tôi Nói - Annette Sanford


Annette Sanford: nhà văn người Mỹ, hiện đang sống ở Texas, bắt đầu viết văn vào giữa năm 1970, đã nhận được hai giải học bổng của National Endowment for The Arts, tác giả của ba tuyển tập truyện ngắn và tiểu thuyết: Lasting Attachments, Eleanor & Abel: A Romance, và Crossing Shattuck Bridge. Truyện ngắn Nobody Listens When I Talk (Không Một Ai Lắng Nghe Khi Tôi Nói) là một trong những tác phẩm được ưa chuộng nhất của bà. Đã được đưa vào tuyển tập Chuyện Ngắn Châu Mỹ Hay Nhất Năm 2001. Chuyện miêu tả một cách thật sinh động về quá trình trưởng thành của một thiếu nữ đang vào tuổi dậy thì.


Hãy tìm tôi trên chiếc xích đu. Bằng sắt, loại dùng để ở ngoài hiên, đã được mẹ tôi bọc vải bạt sọc cam. Tôi đang nghỉ hè. Mùa hè thứ mười sáu, nhưng là mùa hè đầu tiên tôi được chơi xích đu. Có thể nói tôi đang ở đây vì cái chân bị gãy (thật tình là đau lắm) hoặc là vì tai tôi có vấn đề hoặc vì tôi có một người cha nghiêm khắc. Có thể nói rằng tôi thích được một mình, tôi đang trau dồi trí tuệ, đang ngẫm nghĩ về trạng thái của vũ trụ. Tôi có thể nói thật nhiều điều, nhưng không có ai lắng nghe khi tôi lên tiếng, nên tôi đã không nói. Có nói. Tuy rằng không thường xuyên. Và điều đó làm mọi người lo lắng. 

Ngôi Nhà Không Thuộc Về Cô - Emily Nasrallah


Emily Nasrallah, tên thật là Abi Rashed, sinh ngày 6 tháng 7, 1931 tại Li-Băng là một tiểu thuyết gia, nhà báo, giáo sư, và nhà tranh đấu nữ quyền. Tác phẩm đầu tay, Những Cánh Chim Tháng Chín [Birds of September], được xuất bản năm 1962, đã đem đến cho bà 3 giải thưởng văn học. Bà là tác giả của 8 cuốn tiểu thuyết, 4 tập truyện thiếu nhi, và 7 tuyển tập truyện ngắn. Emily Hasrallah thường viết về sự xáo trộn của đời sống nông thôn ở Li-Băng trong thời chiến, những bất hạnh con người phải gánh chịu và cuộc đấu tranh cho tự do qua cái nhìn của phụ nữ.

Truyện ngắn Ngôi Nhà Không Thuộc Về Cô [A House Not Of Her Own] được trích từ tuyển tập mười bảy truyện ngắn do Thuraya Khalil-Khouri dịch từ nguyên bản Ả Rập.

10 thg 1, 2010

Đó Là Nơi Tôi Đang Tới - Clarice Lispector


Bên ngoài tầm tai nghe là một âm thanh, tại điểm tận cùng của nhãn giới là một hình dáng, ở đầu ngón tay là một vật thể – và đó là nơi tôi đang tới.


Ở đầu cây bút chì là một đường kẻ.



Nơi một ý nghĩ tan biến là một tư tưởng, sau hơi thở cuối cùng của niềm vui là niềm vui khác, trên đầu lưỡi gươm là ảo thuật – đó là nơi tôi đang tới.



Ở đầu những ngón chân là cú nhảy.



Như câu chuyện một người đã ra đi và không trở lại – đó là nơi tôi đang tới.