Thứ sáu, ngày 31 tháng mười hai năm 2010

Khúc tấu rối 12

12.



*
không.
ta không nhìn xét mi bằng con mắt của hôm qua hôm nay hôm sau ta chỉ nhìn xét mi từ phía đâu đó ở đó mi không thuộc về đất nước nào mi không thuộc về dân tộc nào mi không thuộc về gia đình nào mi không thuộc về đứa bạn nào mi không thuộc về người tình nào mi không thuộc về kẻ thù nào mi thuộc về mi vô hình đơn lẻ hỗn độn trong chuỗi sinh diệt lập lòe đi đi về về không đầu không cuối.

không.
trong cuộc lọt thỏm từ đâu đó đi về đâu đó bằng nguồn lực nào đó sự hồn nhiên và chất phát của mi được lấp đầy bời những giáo thuyết về tư dục nhân sinh để choáng ngợp khuấy động đảo điên khiến mi bước lên bước xuống thang bậc đời sống trong tiếng nghẹn dở khóc dở cười đan dệt nhau loạn cuồng. nhưng mi vẫn ở đó vì nhiệm vụ và thời hạn để bôi chấm đen lên cuộc đời.

mi nên biết

-mi có một cái tên
rồi sẽ được gán nhiều cái tên nữa

-mi có một ngày sống
rồi sẽ được có nhiều ngày sống để đếm tên tuổi nữa

- mi có cha mẹ và xã hội chăn dắt
rồi sẽ được có thêm nữa

-một chút rồi lại đầy
mi chết trọn trong đó dựng đứng một nấm mồ

-một thoáng rồi thiên thu
cho cuộc hiện tồn đổ nhào trước khe nứt vặt vãnh làm hao phí sinh lực.

không.
mi biết khi thời đại không còn người hùng không còn bản tráng ca không còn sự hy sinh cao cả không vì lý do gì đó để chết chóc hay hoang phí đời sống trong việc làm ngốc nghếch nào nữa. nói chung không gì ở ngoại thân cao quý hơn tự thân có thể đó là trò của kẻ ích kỷ cũng có thể là trò của kẻ không ra gì cả trong một xã hội gượng ép cần những sắc màu tô lên bản vẽ chung đòi mi phải tan biến trong nó mi sẽ không còn là mi nữa tự lúc nào chẳng hay mi không sờ chạm được chính mi dù mi cố thử hàng nghìn lần để được mãn nguyện dù mi có khạc nhổ hàng khối ngôn ngữ lên mọi thứ tương tự để tìm căn nguyên nhưng vô ích tất mi vẫn lạ lẫm trong chiều hướng khô héo.

không.
mi có bao giờ thức suốt đêm khuya kìa một giọt sương đêm lặng lẽ rơi không rộn ràng như tiếng mưa không dâng trào như sóng biển không gắt gao như giọt nắng rơi trên quê hương mi không uyển chuyển như nước bọt đang ngậm trong miệng giống người không phân bua chát chua như lời đứa phản bạn không lạnh lùng như gót chân người tình ngoảnh đi nó rơi nhẹ nhàng dịu dàng trang điểm cho kiếp cây cỏ phù du tạo dáng cho những bông hoa không tên tuổi để phai mất khi bình minh kéo cuộc sống nhộn nhịp dâng lên.

không.
mi người trở về sau cuộc khoát áo đi tìm và nuôi dưỡng ảo mộng phải chăng câu chuyện đó là sự thật?


**
người trở về rình rập hơi thở thôn quê
nơi bầu trời đêm đang lấp lánh những vì sao
ước mơ tuổi thơ bay lạc
mặc đôi tay người đời chạm và cột lấy

nơi những con dế bò từ khe đất nứt khu vườn
reo ngân
bản u hoài về thời thơ ấu
những đám trẻ đánh lộn trên đám rơm rạ mùa gặt
hình ảnh về những vết bùn lấm lấp trong mùa bắt cá

hơi thở của y trở nên mạnh
y hiện mình với những hạt sương
những ánh sáng nhấp nháy của đom đóm
những cơn gió lùa qua làm rùng tấm thân
những con chó tru run màng nhỉ

… tất cả như là bằng chứng
nhưng không là sức ì trong lòng cuộc sống đang trôi chảy

ánh sáng bình minh làm bừng sáng vạn vật
y ưỡn ngực ra phía trước
bôi nhỏ đằng sau mình
và đẩy nó đến một chiến dịch hủy bỏ mọi dấu vết của quá khứ
hồi ức như ngấm ngầm trang thứ vũ khí chống lại việc làm này

y, kẻ dùng ngôn ngữ để đưa tang cuộc chiến
thứ ngôn ngữ
lại báo hiệu cho ngày tàn mạt của chính nó
và báo hiệu luôn sự thất bại hoàn toàn của y

những thứ chưa tuột mất
đủ đầy để y quay lại chính mình
trần truồng trước sự thật mà có lần lời nói dối đã chạm phải
vì là một mình
không ai để ý nên y không làm dáng hay tỏ vẻ ta đây
không còn ai khen/che, tranh giành nên y không nổ lực leo lên thang
bậc cao sang của xã hội/danh tánh/tiền tài…
chỉ có ma lực của thèm muốn
làm đôi tay y vươn ra chạm vào đời sống

lại lần nữa
y ra đi và sống trong đó
như một lần nữa trở về với chính y.

0 nhận xét:

Đăng một Nhận xét