Thứ bảy, ngày 30 tháng một năm 2010

Khu vườn của em























Khu vườn của em


Em nói
trong những nơi chốn đã mất đi phép nhiệm mầu
ta chỉ có thể tự huyễn hoặc nhau trong vỏ bọc bảo an


*

Trong cuộc chiếm hữu
những thứ em cần
và những thứ em không cần
có lẽ những thứ đó sẽ không bao giờ thuộc về em

em suy nghĩ về
và em bước nhanh
những bước chân đạp vội lên mọi lễ sống

Em không muốn nhắc đến
có đôi lần lớn khôn từ đóng xáo trộn của những mảnh vụn
trong thất bại
trong khốn khổ
trong tủi nhục
nhưng em vẫn tự huyễn hoặc mình trong cái đẹp

*

Em dự cảm về một mùa hoa
hoa nở khắp khu vườn
hoa nở khắp cánh rừng
hoa nở trên đá
hoa nở từ lòng bàn tay
hoa nở trong trái tim

*

Những mảnh đời thơ dại của em bọc trong vỏ palei nghèo
trong mái ấm
trong đôi tay
và cả trên cánh diều của đồng cỏ úa vàng
ở đó em có những đền tháp và những mùa lễ
em có đôi mắt mang sắc màu của thời quá vãng
màu của gạch tháp nung
màu của dòng máu hãi hùng
màu của ngọn lửa mà những linh hồn ai oán bộc bạch
màu của những trang sách ố nâu bởi thế sự
đôi mắt em vẫn hướng cái nhìn về phía xa xăm
- phía có một khu vườn và sự cô đơn
sự cô đơn nuôi nắn lòng trắc ẩn về cuộc - người

Em có nỗi sợ và những mối lo thường nhật
những mối lo luôn xâm - lấp thời cuộc em

Em luôn mơ ước một tình yêu bất diệt
dù biết rằng sự bất diệt lúc nào cũng nằm dài trên bia mộ

Em hay âu yếm nỗi niềm riêng
và mơ những giấc mơ có sắc bạt đom đóm
dù biết cuộc đời đã nhuộm lên em sự lạnh nhạt
dù biết người đời đã rắc lên em những cánh hoa úa màu

Phố thị Sài Gòn
nơi em có thể tự bán - mua cuộc đời mình
nơi anh đi
vai đã sờn


tấm thân ướt mềm vẫn lướt qua những bóng râm
không mái che
không an giấc
bước chân anh vẫn chai sản bởi lang thang
bởi kiếm tìm
cái không đầu/ không đích
lịm nhạt cảm giác sống trong chuyến giãi bày những khúc mắc

Giờ, màu của mưa đêm
và những tiếng ồn ào phố xá
trong lòng anh những âm lượng thổn thức
cắt từng giọt ký ức bôi lên phận mình
thầm thì với khu vườn qua ô cửa sổ
miên viễn về những con đường mòn palei không tên tuổi
những khuôn mặt mờ khuất
những tiếng nói dần lịm
những nụ cười nhạt

chìm
tất cả chìm ở
nơi mà những viên ngọc vỡ nát dưới lòng bàn chân
nơi em vẫn đang bước đi
vẫn rắc đời mình trong cuộc bươn chải mưu sinh
nơi chỉ có máu
máu rơi trên mặt đồng tiền
nơi mà khi đêm về
em vẫn miên viễn về mộng
thành/ bại
được/ mất

Vườn xưa đã rơi rụng một vì sao
em tìm về
những bước đi lặng lẽ
nơi đó em đã ra đi
cũng nơi đó
nơi không chối bỏ em
nơi em không sợ bị thất lạc
nhưng
đó cũng là nơi
nơi mà mọi thứ hiện tồn trước mặt
nhưng em không bao giờ hiểu thấu
kẻ cả trái tim anh - trái tim mà mạch nhịp là sự nô bộc
nô bộc trong tình yêu em
mạch nhịp của tâm hồn cô
của bước chân hoang
của đôi mắt nâu đen

Em trở về
bật nỗi nhớ trong dòng lệ
đan cuộn bàn tay
nguyện cầu
về... những ân tình xưa
nơi chỉ còn một loài hoa nở rộ giữa màu đêm.

0 nhận xét:

Đăng một Nhận xét